Đi theo con đường chính, trở về khu trường học, Lộ Thắng xoa xoa mũi, cảm thấy thời tiết có chút lạnh hơn.
"Nên đi ăn cơm thôi." Hắn tính toán thời gian, đồ ăn ở căn tin chỉ đủ để lấp đầy bụng, so với đồ ăn trong phòng thí nghiệm thì kém xa.
Hắn cảm thấy mình có chút kén ăn rồi.
"Hay là cứ đi dạo bên ngoài vậy." Những kẻ giống như cô bé vừa rồi, hắn đã gặp quá nhiều, bề ngoài ngụy trang thành đủ loại hình dạng và tính cách, nhưng thực chất vẫn là muốn hấp thụ thứ gì đó từ người sống.




